chua viem xoang,viem xoang mui
Gọi là em nhưng chúng tôi bằng tuổi nhau và chơi với nhau cũng khá thân. Lần ấy trong hơi men em nói em yêu tôi, tôi cũng ôm em vào lòng và nói cũng yêu em, nhưng sau đó tôi mới nhận ra rằng tôi đã nhầm tôi không yêu em nhưng tôi thấy mình có lỗi vì biết phải nói như thế nào để em hiểu khi tôi đã ưng. Và từ hôm đó tôi và em là nhân tình, tôi không dám giao thông với cô ấy nữa. Tôi luôn vắt để làm em vui vẻ, và tôi cũng sẽ vui nhưng nhiều lúc hình ảnh của cô ấy lại xuất hiện trong đầu khiến tôi luýnh quýnh. Tôi và em yêu nhau, chúng tôi đã đi quá giới hạn không còn là tình ái thuần khiết nữa nên chi tôi thương em nên càng vắt để em vui. Rất ít lần tôi nhắn hỏi thăm cô ấy chỉ như là người bạn cũ, thế mà tôi lại thấy ghen khi cô ấy nói đang đi cùng anh chàng nào đó. Có lúc tôi phát hiện ra rằng tôi với em không phải là tình ái, nhưng khi tôi đã cướp đi cái quý - đời con gái của em thi tôi phải có bổn phận, và hơn nữa khi nằm bên tôi em luôn nói đừng bao giờ bỏ rơi em. Tôi vắt vun đắp cho tình cảm của hai đứa nhưng càng ngày tôi thấy em càng nhạt nhẽo, tôi vắt bao lăm thì em lại nhạt nhẽo bấy nhiêu. rút cuộc thì em cũng chủ động nói lời chia tay, tôi cũng buồn vì thấy có lỗi với em quá nhiều thế mà không làm được gì để bù đắp cho em, tôi ưng chia tay. thời kì dài tôi sống trong những nghĩ suy vẩn vơ không biết vì điều gì.
Ra trường gặp lại cô ấy tim tôi đập thình thịch, nhưng tôi phải làm sao đây khi tôi phản nghịch cô ấy. Tôi vắt để tĩnh tâm lại để khỏi thốt ra những xúc cảm đang trào dâng trong tôi. Cô ấy vẫn thế hồn nhiên vô tư lự và thánh thiện, cô ấy chuyện trò y như ngày chúng tôi còn học phổ biến như chúng tôi chưa có lời hẹn ước nào. Tôi nhớ cô ấy khôn xiết, ánh mắt nụ cười cô ấy làm tôi nhớ nhung đến khổ sở, nhưng tôi chẳng thể, tôi đã làm những gì? Tôi không còn xứng đáng với cô ấy nữa. Tôi hỏi cô ấy có buồn vì tôi không thì câu đáp rất nhẹ nhõm của cô ấy càng làm tim tôi thêm đau nhói: "tình ái trong xa vắng như ngọn lửa trong gió, gió làm tắt ngọn lửa nhỏ nhưng thổi bùng ngọn lửa lớn. Chúng ta là ngọn lửa nhỏ thì có gì phải tiếc nuối.”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét